Chương 66: Tình có thể bất giác nảy mầm, còn hận thì sẽ không (2) Chương 67: Tình có thể bất giác nảy mầm, còn hận thì không (3) Chương 68: Tình có thể bất giác nảy mầm còn hận thì không (4) Chương 69: Xem hết một hồi trình diễn pháo hoa (1) Chương 70: Xem hết một hồi trình diễn pháo hoa (2) Chương 71: Thiếu niên lạc đường giữa dòng thời gian (1) *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc. Chu Minh Khải bị Phùng Đào kéo ra ngoài một hồi lâu vẫn chưa trở về. Tôi một mình vui vẻ nhàn rỗi, lúc thì lăn lộn trên ghế sofa, lúc thì ra ban công xem xương rồng, lúc Si Tình Nhàm Chán Nhất là câu truyện của những con người đáng thương … Đó là một Lâm Thanh Dật rơi vào tình yêu kiêng cự với người đàn ông đã có mái ấm gia đình, anh ta là giáo viên nhưng lại sa ngã trong tình yêu với cha mẹ học viên của mình . (1) Mặt trời nhỏ = tiểu thái dương: chơi chữ tên của Hứa Gia Dương, cũng ám chỉ tính cách dương quang vui vẻ. Mặt trời nhỏ nhà họ Hứa siêu cấp vô địch đẹp trai đáng yêu. Si Tình Nhàm Chán Nhất Chương 3: Hóa ra, chết đi không hẳn tất cả đều trống rỗng Chương trước Chương tiếp *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc. Tên thật của Vương mập là Vương Bàng. Cậu thật ra cũng không mập, thậm chí còn hơi gầy. Si Tình Nhàm Chán Nhất - (Chương 3) - Tác giả Đỉnh Nhi Cập nhật mới nhất, full prc pdf ebook, hỗ trợ xem trên thiết bị di động hoặc xem trực tuyến tại Wattpad.VN. OvIUgo. *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để mười sáu tuổi ấy là thời kỳ tôi nổi loạn nhất, trải qua vô số lần “loạn”, từng làm không ít việc điên khùng. Ví dụ như có lần tôi ngủ gật trong lớp tiếng Anh, bị Lâm Thanh Dật gọi đứng dậy, y hỏi tôi tên là gì, số đứng lên, tôi còn có chút mơ hồ. Chu Minh Khải không thèm nhìn tôi, ý là muốn tôi tự cầu phúc. Nhưng Lâm Thanh Dật cũng không làm khó dễ tôi, chỉ hỏi tên và số thứ nói “Số mười bảy, Hứa Gia Dương, bởi vì em là mặt trời nhỏ1 nhà họ Hứa!”1 Mặt trời nhỏ = tiểu thái dương chơi chữ tên của Hứa Gia Dương, cũng ám chỉ tính cách dương quang vui trời nhỏ nhà họ Hứa siêu cấp vô địch đẹp trai đáng nhà, khi tôi nói chuyện này với mẹ, bà cầm chày cán bột từ phòng bếp đi ra, làm động tác giả vờ đánh tôi, nói “Mặt trời nhỏ nhà họ Hứa ư, Hứa Gia Dương con đã lên lớp ngủ gật mà còn đòi nói lý!”Đúng vậy, tôi chỉ để ý phần tự giới thiệu vừa đáng yêu vừa ngốc nghếch của mình, lại không chú ý mà nói luôn việc ngủ gật trên nhiên, Hứa Gia Dương mười sáu tuổi thật sự đơn mười sáu năm tôi trưởng thành, hầu như mỗi tuần đều sẽ có ba, bốn ngày bị mẹ tôi đe dọa bằng vũ lực. Mà mỗi lần, bà chỉ là phô trương thanh thế làm tôi sợ. Thường xuyên như vậy, tôi không sợ bà nữa, đôi lúc còn thích trêu chọc tôi giơ chày cán bột, tôi vội hướng về phòng vẽ tranh của cha tôi, gọi “Đồng chí Hứa, vợ cha muốn mưu sát con ruột cha rồi!”Trong phòng vẽ tranh truyền đến tiếng của cha tôi, “Bữa tối cha muốn thử nếm bánh sủi cảo nhân mặt trời nhỏ nhà họ Hứa.”Có cần tưởng tượng hình ảnh máu me như vậy không?Tôi đi ra ngoài, “Không cho hai người ăn!”Tôi mở cửa chạy ra, nghe thấy tiếng mẹ tôi réo theo sau, “Hứa Gia Dương con lại muốn đi đâu!”Tôi chạy tới cửa khu chung cư, đặc biệt vui vẻ. Mỗi lần đùa mẹ, tôi đều có cảm giác vừa chơi vui vừa buồn cười. Chạy ra xong, tôi liền nhắn wechat cho Chu Minh Khải, gọi hắn ra chơi Minh Khải đi học tại Liễu thành. Cha hắn là công chức nhà nước, bị điều đến Liễu thành làm. Một tờ lệnh cũng đẩy luôn cả Chu Minh Khải đến thành phố này. Khi đó tôi kỳ thực đã biết, Chu Minh Khải sớm muộn sẽ phải trở lại thủ đô. Cha hắn có dã tâm, mà hắn cũng muốn thi đại học thủ nghĩ, dù tôi không thi nổi đại học thủ đô, thì hẳn một trường nào đó trong thủ đô cũng phải có khả năng chứ!Tôi bị sự thông minh của mình làm cảm tới quán Internet trước, chơi xong hai lượt game Chu Minh Khải mới lộ diện, mặc một chiếc hoodie đen, còn đội kéo mũ hắn xuống, nói “Ở đây!”Hắn nhìn thấy tôi, bèn đi đến chỗ quản lý bảo mở máy tính cạnh tôi. Hắn mở game, vào server giống tôi, nói “Chơi hai ván.”Thân là cao thủ giới game tự xưng, nhưng lúc cùng Chu Minh Khải PK, tôi lại có chút lực bất tòng tâm, luôn bị hắn vượt mặt. Hai ván trước, tâm tình hoàn hảo, miễn cưỡng qua mấy chiêu. Cuối cùng, do tâm lý sụp đổ, tôi trực tiếp bị hắn một chiêu Knockout, hạ đo ván.“Cậu đã từng chơi rồi à?” Tôi buồn bực Minh Khải cười rất muốn ăn đòn, “Chưa từng, thế nhưng hạ gục cậu là chuyện cỏn con.”Tôi mở ra ván tiếp theo, nói “Chơi lại!”Mấy trận tiếp theo đã chứng minh, hắn thật sự có thể hạ gục từ quán Internet đi ra đã là hơn mười giờ tối. Tôi và Chu Minh Khải cùng nhau đi dạo loanh quanh trên đường, trò chuyện câu được câu không về trò chơi vừa Minh Khải thắng game chưa nói, lại còn chế giễu tôi một câu, “Mặt trời nhỏ nhà họ Hứa…”Lần khác có thể nhịn, lần này thì không thể được. Tôi nhảy lên lưng Chu Minh Khải ngay tại chỗ, ghìm cổ hắn về phía sau, nói, “Có cảm thấy mình bị vận mệnh bóp cổ không?”Chu Minh Khải cao hơn tôi một chút, bị tôi treo như vậy cũng thấy khá trầy trật. Dùng sức cầm quần áo của tôi nhằm kéo tôi xuống, ngữ khí còn có chút nóng nảy, “Cậu có tin tôi cho cậu thử bị vận mệnh bóp cổ luôn hay không!”Tôi không sợ uy hiếp này của hắn. Cả người nằm nhoài trên lưng hắn, tựa như có dòng nước ấm chảy qua từ vị trí chúng tôi chạm nhau, tôi không muốn bỏ qua xúc cảm đi, năm ấy tôi mới mười sáu tuổi mà đã có thiên phú sàm sỡ Chu Minh Khải Minh Khải không làm gì tôi được, mặc kệ tôi bám vào lưng hắn như bạch tuộc, cõng tôi đi một đoạn đường thật hỏi hắn, “Chu Minh Khải, tôi có nặng không?”Tôi không nhìn thấy vẻ mặt của hắn, chỉ nghe được âm thanh tức giận, “Nặng, như heo!”“Cậu mới là heo!” Tôi thấy hắn nói như vậy, vẫn là cẩn thận nhớ lại cân nặng của mình, hình như… không phải… rất nặng… Tôi có phần hoài nghi cân nặng của mình, liền xuống khỏi lưng hắn. Nhưng trước khi xuống có vò loạn tóc Minh Khải ở phía trước, tôi không nhìn thấy mặt hắn, lại nghe hắn cắn răng nghiến lợi nói một câu, “Hứa Gia Dương, cậu chết chắc rồi!”Tôi nghe, cái tín hiệu này tôi đã quen, cũng nhờ sự tôi luyện nhiều lần của mẹ. Có kinh nghiệm, tôi quay đầu chạy như bay, lấy ra trình độ tiểu vương tử chạy cự li dài ở trường Thất Trung của nghe thấy âm thanh Chu Minh Khải đuổi theo phía sau, tức giận, “Chơi game đã đánh không lại thì thôi, thế nào mà đến chạy cũng không bằng cậu!”Chu Minh Khải quả nhiên đuổi kịp. Tóc tai rối loạn. Mặt cũng vì vận động mà biến đỏ,. Hắn nắm lấy quần áo tôi, ghìm cổ tôi, rồi cười lớn tiếng, “Chạy đi, không phải có khả năng chạy lắm sao? Hứa Gia Dương cậu quả nhiên là muốn ăn đòn!”Tôi là người co được dãn được, lúc phát hiện không chạy nổi là đã nghĩ xong lời cầu xin, “Chu đại hiệp, Chu đại ca, Chu ca ca, cậu tốt nhất. Tôi biết sai rồi, thật sự!”Chu Minh Khải vừa nhìn là biết không thường xuyên tiếp xúc với người điên, thấy tôi như vậy liền thả tay, nói, “Tha cho cậu một lần!”Tôi có được tự do, lập tức liền xoa xoa gáy hắn, rồi co cẳng bỏ chạy tiếp. Tôi vừa chạy vừa quay đầu lại khiêu khích, “Chu Minh Khải cậu là đồ ngốc!”Tôi lấy tính mạng ra để đùa với Chu Minh Khải. Trong khi chạy, tôi rõ ràng cảm nhận được, nếu hồi trước tham gia chạy cự li dài với tốc độ này, tôi chắc chắn sẽ là người thứ hôm ấy chúng tôi cứ như vậy. Bị bắt được tôi liền xin tha, hắn vừa thả tôi, tôi lại bắt đầu khiêu khích. Một lần lại một lần, chạy tới tới lui lui trên lề đường kia rất tôi về nhà, cha mẹ tôi đều đã đi nghỉ. Tôi rón rén vào phòng, lần mò trong gian phòng mình. Sợ đánh thức cha mẹ, tôi không dám rửa ráy, chỉ thay một bộ đồ ngủ rồi ngủ. Tâm trí tôi lấp đầy cảm giác ấm áp lúc nằm trên lưng Chu Minh Khải, không hiểu sao lại đỏ sau, tôi đau nhức toàn thân, vì buổi tối hôm trước vận động hơi nhiều. Lúc rời giường tôi mất không ít sức lực, cuối cùng vẫn là mẹ tôi không ngừng gõ cửa mới cứu tôi ra khỏi sự cám dỗ từ chăn tôi đi tham gia triển lãm tranh của Lâm thị. Mẹ chỉ làm bữa sáng hai người, luộc hai quả trứng gà cho dịp bà không chú ý, tôi bỏ một quả trứng vào cặp hơn nửa tiếng, tôi cuối cùng cũng tới cổng trường, tự nhủ nhất định phải xin cha mua lại cho tôi một chiếc xe đạp. Đang mải mê nghĩ về chiếc xe, bỗng thấy Chu Minh Khải cũng đang đi bộ giống nhiên, với kỹ thuật xe đạp của hắn… Đi bộ không những có lợi cho sức khỏe thân thể, mà quan trọng hơn là… đảm bảo an toàn của người đi vỗ vai Chu Minh Khải một cái, kéo dây khóa cặp của hắn, ném trứng gà buồn bực, “Cái gì đó?”Tôi mỉm cười, “Đương nhiên là đồ tốt!”Tiến vào phòng học, hắn mở cặp sách ra. Lúc thấy là trứng gà bèn cười, sau đó gõ nhẹ quả trứng lên góc bàn. Ăn lòng trắng trứng xong, nói, “Tôi không ăn lòng đỏ trứng.”Tôi lập tức há mồm, ý là, tôi ăn trực tiếp nhét lòng đỏ trứng vào miệng tôi. Tôi cười ăn hết. Ăn xong, tôi uống nửa bình nước khoáng mới tiêu diệt sạch sẽ vị lòng đỏ trứng trong cổ đó, vấn đề ăn trứng gà giữa tôi và Chu Minh Khải hết sức ăn ý. Hắn chỉ ăn lòng trắng trứng, còn lại lòng đỏ trứng đưa tới trước mặt tôi, tôi cũng hầu như là ăn hết từng lẽ, đến tận khi tôi chết, Chu Minh Khải vẫn không biết, kỳ thực tôi cũng không ăn lòng đỏ trứng. Xưa nay tôi vốn không ăn lòng đỏ trứng, chỉ là không biết tại sao vào lúc ấy sẽ há miệng tự nhiên như vậy, nói dối tới mức chân thật như qua là, dù chân thật cũng không thể phủ nhận, kể cả sau khi tôi chết, Chu Minh Khải vẫn không biết rằng tôi không thích ăn lòng đỏ trứng.“Vào học.” Lâm Thanh Dật vừa vào phòng học đã nói, “Hôm nay chọn cán sự bộ môn, mọi người có thể đề cử cũng có thể tự tiến cử.”Mọi người ổn định xong vị trí của mình, tiếng chuông vào học đồng thời vang chọn cán sự bộ môn tiếng Anh, tôi tích cực hơn bất kỳ ai, đứng lên nói, “Đề cử đề cử! Bạn học Chu Minh Khải, nói tiếng Anh rất lợi hại, tuyệt đối là người phù hợp chức cán sự bộ môn tiếng Anh nhất!”Chu Minh Khải thoáng đá tôi dưới Thanh Dật nhìn về phía Chu Minh Khải, cười nói “Hello, I’m Lin Qingyi, an English teacher. Would you like to be my class representative?”Tôi sửng sốt. Chu Minh Khải ho khan một chút, nhìn Lâm Thanh Dật, “I’m afraid I’m not doing well enough, but I’ll try my best.”Trong lớp đột nhiên bắt đầu vỗ tay. Lâm Thanh Dật dường như cũng rất hài lòng, nói “Rất tốt, sau đó cán sự bộ môn tiếng Anh của lớp 10/73 chúng ta chính là bạn Chu Minh Khải.”3 nguyên gốc là “cao nhất” lớp 10/khối 10. Ban bảy cao nhất là kiểu lớp thứ bảy trong khối 10, giống như 10A7, 10D7, 10/7,…Tôi vỗ tay theo, hỏi hắn, “Hai người vừa dùng tiếng Anh nói gì thế?”Tâm trạng Chu Minh Khải hình như rất tốt, ánh mắt rơi trên người Lâm Thanh Dật tại bục giảng, nói, “Bọn tôi nói, Hứa Gia Dương là tên ngốc đệ nhất thế giới.”Tôi tức điên, đá hắn một cái phía dưới bàn học, xem như đáp lễ cú vừa rồi của Minh Khải đau, tôi đột nhiên cười phá lên. Lâm Thanh Dật dừng lại nhìn Thanh Dật đặt tài liệu giảng dạy xuống, hỏi tôi “Hứa Gia Dương, em có thể chăm chỉ học bài không hả?”Tôi làm động tác kéo dây khóa ở miệng, sau đó lại làm một động tác bảo đảm không lên tiếng cho Lâm Thanh Dật. Quay đầu nhìn Chu Minh Khải, tôi tiếp tục cười không coi ai ra cảnh lớp học năm mười sáu tuổi là khoảng thời gian cả đời này tôi không thể quay trở về. Tôi hy vọng nhường nào, một giây sau tôi có thể trở về phòng học lớp 10/7, ngồi cạnh Chu Minh được làm lại một lần, tôi thà chết cũng không để Lâm Thanh Dật quen biết cha tôi. Như vậy, e rằng một đời này tôi mới có cơ hội sống tiếp. E rằng, tôi và Chu Minh Khải mới không đi tới bước đường ngày hôm tiếc, hiện thực chính là, tôi kết thúc tính mạng mình ở tuổi hai mươi bảy, dùng tâm thái dứt khoát kết thúc nhân sinh buồn cười đáng thương này của Hứa Gia thời gian tươi đẹp đó, tôi đã từng chân chân thật thật nắm giữ. Chỉ là dòng chảy thời gian đã cuốn đi tất cả của tôi, để lại một thân đầy sẹo. Cuối cùng, trong khoảnh khắc tàu hỏa nổ vang kia đi qua, tất cả hóa thành hư cả đều không trở về được, bởi vì Hứa Gia Dương đã nhân Hứa Gia Dương lựa chọn cái chết, cũng là vì hết thảy không thể trở cũ theo gió hay không, tôi không biết. Chỉ biết, Hứa Gia Dương tôi đã theo gió cuốn đi. Tên gốc Si tình tối vô liêu Số chương 79 chương chính văn + 4 chương ngoại truyện Biên tập Christine Đọc+Sửa lỗi Mèo Xù, MP Ngươi có tội, nguyên tội* của ngươi là để vuột mất người đó. *Nguyên tội Đạo Cơ đốc cho rằng mọi người sinh ra đã mang tội. Tội lỗi bẩm sinh này bắt nguồn từ thủy tổ loài người là Adam và Eva, vi phạm ước định với Thượng đế, ăn trái cấm trong vườn Eden. Vì có tội nên mới có nhận tội hối lỗi trong đạo Cơ đốc Baidu, Wiki. Nội dung nhãn mác Cường cường, tình hữu độc chung, ngược luyến tình thâm, lề sách tình ca Tìm tòi chữ mấu chốt Vai chính Hứa Gia Dương, Chu Minh Khải ┃ vai phụ Lâm Thanh Dật, Lục Tư Nặc, Hứa Viễn Sơn ┃ cái khác Hứa Gia Dương, Chu Minh Khải Tag của editor hiện đại, ngược, SE/BE. đơn giản vậy thôi ★★/ *Lề sách tình ca là một tag của Tấn Giang, chỉ tình yêu khó được thế tục chấp nhận, giống incest hoặc đam mỹ, bách hợp, loại tình yêu người bình thường khó lý giải, có tag này thường là truyện hiện thực hướng. Warning Bản edit chỉ đảm bảo 60-70% nội dung. Chúc bạn có những giây phút vui vẻ khi đọc truyện Si Tình Nhàm Chán Nhất! Mới Cập Nhật Có Thể Bạn Cũng Muốn Đọc Liễm Mi Khốn Ỷ Nguy Lâu [Hồng Hoang Đồng Nhân] Yêu Hậu Không Dễ Làm Thiển Đạm Sắc Vô Thanh Thâm Xử Giả Nghiễn Uyên Bão Uyên Cẩm Quan Thái Nhân Chú Ái Tinh Không Mặc Vũ Yên Dạ Trùng Sinh Chi Dị Thú Liệp Nhân Quyết Tuyệt SI TÌNH NHÀM CHÁN NHẤT Tác giả Đỉnh Nhi Thể loại Hiện đại, ngược, SE/BE Biên tập Christine Xem thêmCó thể bạn quan tâmThông tin hữu íchTin tức liên quan Hiểu đúng và sử dụng đúng “Hữu xạ tự nhiên hương” Đọc+Sửa lỗi Mèo Xù, MP, Riririn Review Nhím Có spoil khá nhiều, nếu bạn ngại biết trước nội dung thì nên quay lại sau khi đã đọc nha Có một sự thật mà hầu hết ai cũng như mình, ngại đọc SE/BE. Cuộc sống này quá nhiều điều để buồn rồi, nếu đến đọc truyện như thú vui hàng ngày mà cũng vớ phải bộ buồn thảm chắc chết mất. Nhưng mà, nếu là SE hay, SE đáng, thì mình vẫn đọc. Và đây là một bộ như thế, nó đến với mình đúng lúc, mình hiểu và thật sự mình không muốn, cũng không thể dùng kiểu review dở hơi hàng ngày để review nó. Nhưng chắc chắn, nếu trong suốt quá trình trưởng thành của bạn, đã có những lúc bạn ít nhất một lần có suy nghĩ muốn tự sát, hoặc nhẹ hơn là đang không còn bận tâm đến chính sự an toàn, toàn vẹn cơ thể của mình, hãy đọc nó nhé. Mở đầu câu chuyện, là cảnh bạn thụ tự sát. Cậu ấy chọn cho mình cái chết đau đớn nhất, cũng để lại ám ảnh nhất cho những người ở lại – nằm trên đường ray tàu. Cái chết đau đớn trong tích tắc, chỉ một giây trôi qua, một cơ thể trước đó còn nguyên vẹn, khỏe mạnh, bỗng chốc trở thành máu thịt rời rạc. Một con người sống bao nhiêu năm như vậy, trong phút chốc trở thành những mảnh thịt bị người ta rửa trôi đi bằng nước, một số ít vướng lại trên bánh xe tàu. Cái chết kinh khủng như vậy qua lời kể của tác giả, dưới góc nhìn của thụ, lại nhẹ bẫng, đúng nghĩa – đó là sự giải thoát. Xem thêmCó thể bạn quan tâmThông tin hữu íchTin tức liên quan Trung tâm hỏa táng – Ban Phục vụ lễ tang Hà Nội Ngay chương đầu tiên đọc đã gặp cảnh này, mà truyện có tới 70 chương, mình ngại thực sự. Nghĩ đi nghĩ lại nên đọc không, nhưng rồi vẫn cố đọc thử vì quá tò mò, rốt cuộc phải đau đớn thế nào, tác giả mới lựa chọn cho con đẻ của mình một cái chết đau đớn như thế, chân thực như thế. Câu chuyện đan xen như hiện tại và quá khứ, là hiện tại của những người ở lại sau cái chết của cậu ấy, là quá khứ nhớ lại về một cuộc đời như đóa hướng dương, chưa kịp vươn mình hướng về ánh mắt trời đã bị người ta tàn nhẫn dẫm nát. Sau cái chết của thụ, những người bạn bè tốt của cậu ấy trở về, mua cho cậu ấy một nấm mộ thật đẹp, quyết tâm mở ra một buổi lễ tưởng niệm và thật “sung sướng” thông báo cho công biết, cậu ấy chết rồi. Rõ ràng người chết rồi là thụ, mình cũng không biết có khúc mắc gì giữa công và thụ, nhưng đọc đến khúc này, tự nhiên mình cũng sung sướng, cứ như mình cũng là một người bạn đứng trong lễ tưởng niệm ấy. Những chương còn lại là sự đấu tranh của công từ lúc đầu không tin thụ đã chết, cho đến khi tìm hiểu ra những khúc mắc năm xưa, cùng với đó là hé lộ về cuộc đời trong quá khứ của cậu ấy. Cậu ấy, một thanh niên bình thường, vui vẻ và từng có một gia đình hạnh phúc như bất kì trong chúng ta. Cả cuộc đời cậu ấy, chỉ có 3 điều để bận tâm, gia đình, công và chú chó từng nuôi. Ấy vậy mà từng thứ, từng thứ cứ từ từ biến mất không dấu vết. Gia đình mà cậu từng tự hào và yêu thương nhất lại bị chính người thầy cậu kính trọng phá hoại. Người cha cưng chiều cậu nhất lại vì chạy theo thứ gọi là tình yêu đích thực của nghệ thuật gia mà ruồng bỏ gia đình, hại chết vợ mình. Chú chó mà cậu nuôi nấng chăm bẵm lại bị chính người mẹ điên cuồng giết chết vì trả thù kẻ bạc tình. Còn anh, người mà cậu dùng tình yêu cả đời này dâng tặng lại vì chính kẻ thứ ba kia mà lừa dối tình cảm của cậu. Những tưởng anh là tia sáng cuối đường hầm u tối, ai dè đâu đó chẳng phải là tia sáng của lối thoát, mà là ánh đèn của con tàu cán nát lên tình yêu, lên chính thân thể này. Yêu hận tình thù, có thể nói mỗi nhân vật trong truyện đều là kẻ si tình. Có thứ tình yêu thật hèn mọn, có thứ tình yêu thật đau đớn, có thứ tình yêu là chấp niệm, có thứ tình yêu là hối hận và dằn vặt cả đời. Đúng là thứ si tình nhàm chán. Xem thêmCó thể bạn quan tâmThông tin hữu íchTin tức liên quan Một số quy định về xử phạt lỗi xe không chính chủ Mình thật sự rất thích cách tác giả lí giải cái chết của thụ, chẳng tự nhiên mà cậu ấy lựa chọn chết trên đường ray tàu. Đó là đường ray trở về thành phố nơi cậu ấy sinh ra, nơi mang tới những bi kịch của cuộc đời cậu, là nơi cậu chẳng muốn quay về, cũng chẳng bao giờ trở về được nữa. Giống như những lời công nói ở cuối chuyện, cậu ấy như một người con xa xứ, lạc đường chẳng thể tìm được nhà để về nữa. Giá như con tàu có thể đưa cậu ấy trở lại, cho dù chỉ là chút xác thịt cuối cùng. Như vậy cậu còn được trở về thành phố thân thuộc, nơi từng sinh ra và lớn lên. Nhưng đáng tiếc, đó cũng chỉ là hai chữ “giá như” của những kẻ ngoài cuộc chúng ta. Cậu ấy lạc đường rồi, không về nhà được nữa. Đánh giá Link *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để cùng “Tiên Ma Lục” cũng kết thúc đợt thử nghiệm giới hạn để nghênh đón thử nghiệm quy mô lớn. Trước mắt, đây là công việc quan trọng nhất trong tay Chu Minh Khải. Sau khi chấm dứt hẳn hắn xem như cả người thả qua là bên phía tiểu thiếu gia Vu Mạc rõ ràng không mấy vui vẻ. “Tiên Ma Lục” kết thúc thì y sẽ không có cớ để đến Minh Phong gặp Chu Minh Khải thử nghiệm, Chu Minh Khải tham dự hơn nửa tiếng, còn mang theo cả Alexander đệ nhị. Có trường hợp chính thức cần chính hắn ra mặt thì để trợ lý trông coi thử nghiệm còn chưa xong xuôi, Chu Minh Khải đã dắt Alexander đệ nhị rời đi trước, trở lại chung cư tiếp tục bế quan. Tiểu thiếu gia Vu Mạc ngay lập tức lái xe đuổi tới cũng không tìm thấy bóng dáng nay, sinh hoạt của Chu Minh Khải càng ngày càng tách biệt với xã hội. Mỗi ngày hắn không ra khỏi cửa, cứ ru rú trong nhà. Cuộc sống kiểu này thật sự giống đoạn thời gian cuối tôi sống với hắn. Nhưng tại thời điểm đó, tôi còn có thể ngày ngày chờ hắn về. Bây giờ hắn sống càng thêm cô độc, bên cạnh chỉ có một Alexander đệ đã nhận ra thân thể của mình xuất hiện quá nhiều tình huống biến mất. Mới bắt đầu cũng rất nhanh là có thể khôi phục, sau đó thời gian khôi phục dần dần dài không sợ sệt như bản thân từng dự đoán. Dù sao, khi quyết định kết thúc sinh mệnh, tôi cầu chính là xong hết mọi chuyện, nhất lao vĩnh dật1, không còn gì khác.1 Nhất lao vĩnh dật vất vả một lần, làm tốt mọi việc, rồi về sau không cần phải cố sức nhiều nữa. BaiduChậu xương rồng trên ban công rốt cuộc vẫn chết đi. Nó vượt qua ngày hè chói chang nóng nực liên tục của thủ đô, lại không sống qua được một đợt trời đông giá rét hiếm gặp. Có lẽ nó cũng biết, Hứa Gia Dương đã chết, một vệt xanh biếc lưu lại trên ban công cũng sẽ không ai để ý đến người, kỳ thực sợ nhất là lưu luyến quá khứ, mộng dài không nhiên, hiện tại tôi rất muốn mơ một giấc gặp một chút, đoạn thời gian trắng trong thuần khiết mà tôi giãy giụa rất lâu tháng năm, tất cả học sinh cấp ba ở Liễu thành thống nhất dừng việc tự học buổi tối. Trọng tâm của trường học không bao giờ là tăng ca thêm giờ để nhồi bất kỳ tri thức gì vào học sinh, mà là giải tỏa tâm lý và giảm bớt áp lực. Trường chỉ lo học sinh thi đại học nhưng phát huy không tốt, hoặc là tố chất tâm lý kém không có can đảm dự 12/7 chúng tôi đã ngưng hầu hết các công tác dạy học. Giáo sư bộ môn lên lớp cơ bản là không mang sách, mà kéo một chiếc ghế nhỏ ngồi trên bục giảng, tán gẫu đủ kiểu với bọn học sinh, tâm sự cuộc sống đại học rồi giải đáp một vài đề lúc ấy, tôi mê man trước tương lai cực kỳ. Thành tích của mấy đợt thi thử thật sự không có tự tin đến xem. Tôi dự định, nếu thực sự không vào được một chuyên khoa nào đó ở thủ đô thì về sau làm ăn buôn bán hoặc đi lính cũng quả thi thử của Chu Minh Khải đều chen lên top năm của khối, top ba của lớp. Lâm Thanh Dật nói trực tiếp trong lớp, rằng lớp chúng tôi có ít nhất năm người có thể vào trường trọng điểm, Chu Minh Khải, Lục Tư Nặc, Lâm Tuyết, Phùng Đào, và Vương Triều tôi và Chu Minh Khải vẫn luôn bế tắc, chẳng ai có ý muốn làm lành cả. Song tôi không thật sự giận hắn. Tôi nghĩ, đợi đến khi hắn thi đậu đại học thủ đô, tôi cũng tới đó, sớm muộn gì cũng sẽ hòa hảo lại, vẫn có thể đồng thời chơi game và trượt đầu từ ngày mùng một tháng sáu, lớp 12 được nghỉ hè năm ngày. Ngày mùng sáu tháng sáu chính là kỳ thi tốt nghiệp trung học. Tiệc tốt nghiệp của lớp 12/7 chúng tôi được tổ chức ngay tối ngày mùng một tháng sáu ấy. Chúng tôi đi KTV, đặt một phòng riêng rất người hợp xướng một bài hát về tốt nghiệp có tiếng. Giữa buổi, Vương Triều Tình hát một bài “Chúng ta đều là đứa trẻ ngoan”2, rõ ràng lệch tông lệch đến tận chân trời, nhưng vẫn làm rất nhiều người nước mắt ngắn nước mắt dài.2 Chúng ta đều là đứa trẻ ngoan Là một bài hát do Vương Tranh thể hiện, phát hành năm 2006. BaiduThời niên thiếu, mong muốn của chúng ta chính là việc chúng ta đều là đứa trẻ ngoan, nghiêm túc hiểu chuyện. Nhưng chúng ta lại phát hiện, trong thanh xuân vốn không thiếu những đứa trẻ nghiêm túc hiểu chuyện. Mà về sau chúng ta không phải là đứa trẻ nữa. Ngoan hay hư, cũng đều không phải Thanh Dật dẫn theo vài giáo sư bộ môn tới đây. Mọi người hàn huyên rất nhiều chuyện lý thú lúc dạy học, là những ký ức khiến người nhớ mãi. Khi đó, tôi và Lục Tư Nặc ngồi trong góc cắn hạt dưa. Không ít giáo viên có nhắc tới tôi, đại loại nói rằng Hứa Gia Dương là một học sinh làm người đau đầu nhưng đáng thanh xuân của mỗi chúng ta sẽ có vài người như vậy, bản lĩnh không lớn, song gây chuyện thì số một. Họ sống phô trương cực hạn, rõ ràng không có điểm nào lợi hại nhưng lại khiến người khác có cảm tình, làm sao cũng không ghét nửa sau buổi tiệc, tôi đã cắn hạt dưa đến mức chán ngán. Tôi nhìn lén Chu Minh Khải từ xa. Hắn và Phùng Đào không biết đang nói những chuyện gì, thỉnh thoảng lại lộ ra nụ đổ bia vào trong miệng mình, lại vẩy một ít lên cổ áo, giả vờ uống nhiều với một thân mùi rượu. Tôi chen tới cạnh Chu Minh Khải. Rốt cuộc khi chạm được Chu Minh Khải, tôi ôm lấy vai hắn, nói bằng giọng điệu say lè nhè “Chu Minh Khải, tôi muốn bên cậu cả đời!”Bị Chu Minh Khải đẩy ra, tôi có chút mất mát, lại nói một lần “Nói là cả đời, kém một năm, một tháng, một ngày, một canh giờ, cũng không phải cả đời! Thế nhưng tôi Hứa Gia Dương nói cả đời, một giây đồng hồ đều sẽ không thiếu cậu.”Đó là câu thoại của Trương Quốc Vinh trong “Bá vương biệt cơ”, cũng là lời hứa vô tri nhất tôi dành cho Chu Minh Khải vào thời điểm ngây thơ Minh Khải lắc vai tôi, hỏi “Mẹ nó, đây là đã uống bao nhiêu thế?”Sau đó, Lục Tư Nặc không nhìn nổi. Cô không vạch trần tôi, nhưng cũng không chịu được kỹ năng diễn xuất vụng về của tôi. Cô cưỡng ép kéo tôi đi, cách Chu Minh Khải rất xa. Hắn ở phía ngoài cùng bên trái, chúng tôi tại góc trong cùng bên bữa tiệc kết thúc đã là hơn mười hai giờ. Người nào tỉnh táo thì đưa bạn học đã say về nhà. Lại một lần nữa. Chu Minh Khải muốn đưa người từng làm hắn tốn sạch tiền mừng tuổi là Vương Triều Tình trở về. Hắn vừa đi, tôi cũng không tiếp tục giả vờ. Tôi và Lục Tư Nặc nhảy nhót rời tiến vào thang máy, trong lòng tôi dần khó chịu. Tôi không biết mình sợ về nhà từ lúc nào. Có lẽ là từ lúc tinh thần mẹ tôi uể oải và mất lý trí hằng ngày, cũng có thể là từ lúc tôi tận mắt nhìn thấy bà đặt Alexander đẫm máu trên bàn ăn. Mỗi lần ở nhà tôi đều thở không thông. Đó là một loại cảm giác rất ngột mở cửa vào nhà. Không bật đèn, nhưng dựa vào ánh trăng tôi vẫn có thể thấy mẹ tôi ngồi trước bàn ăn, chính là vị trí bà ngồi sau khi giết chết ảnh như vậy thường khiến người có chút sợ hãi. Tôi đứng ở cửa, không biết nên nói không thấy rõ gương mặt của mẹ tôi, chỉ nghe đến âm thanh trầm thấp của bà “Cha con vừa gửi đơn thỏa thuận ly hôn đến.”Ngắn ngủi chừng mười ngày, cha tôi liên tục gửi mười hai đơn thỏa thuận ly hôn tới nhà. Các đơn đều giống nhau, ông không muốn bất kỳ tài sản gì, cũng không cần tôi, chỉ muốn tự không biết cuộc hôn nhân nhiều năm nay của Hứa Viễn Sơn ông đến tột cùng là áp lực cỡ nào, không có tự do cỡ nào, làm sao lại cho tôi một loại cảm giác ông bất chấp hết thảy mà muốn ly hôn đây.“Nếu không…” Tôi nhỏ giọng mở miệng, “Ký đi…”Tôi vừa lên tiếng, mẹ tôi như bị cái gì kích thích đến. Bà đứng phắt dậy, nhìn về phía tôi “Ký? Tại sao mẹ phải ký? Dựa vào cái gì mà mẹ phải ký? Mẹ buông tha ông ta, ai sẽ buông tha mẹ?”Tôi vội vàng đi qua ôm bà, bị bà đẩy mấy lần cũng không buông tay. Tôi an ủi bà “Được được. Không ký, không ký, chúng ta không ký thì sẽ không ký. Dù thế nào chăng nữa, con vẫn đứng về phía mẹ.”Mẹ tôi vẫn dùng sức đẩy tôi ra. Bà xé tan tờ đơn thỏa thuận ly hôn trên bàn, rồi lẩm bẩm có phần điên cuồng “Không ký, không ký… Không buông tha ông ta… Không buông…”Đêm nay, tôi bỏ ra rất nhiều sức lực mới khuyên được mẹ tôi đi ngủ.

si tình nhàm chán nhất